Ring ring
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 46

 Chương 129: Trở thành cao thủ 2
Cổ Lạc Nhi vội gật đầu.
“Ta nhất định sẽ không loạn động.”
Lãnh Dạ đặt tay lên lưng Cổ Lạc Nhi, giúp nàng vận công giải độc.
Một dòng nhiệt khí dọc theo sống lưng chuyển đến vai, sau đó theo cánh tay chạy thẳng đến ngón tay.
Đầu ngón tay vốn đang tê liệt bị dòng nhiệt kích động, vô cùng đau đớn.
Cổ Lạc Nhi khổ sở mà chịu đựng.
Khí đen tím triền đấu với nhiệt khí.
Dần dần, màu tím đen chuyển thành tím nhạt, sau đó ngón tay rốt cuộc cũng khôi phục lại sắc thường.
Thế nhưng đầu ngón tay đột nhiên sinh ra một dòng khí vô cùng lạnh lẽo, lạnh đến thấu xương, nháy mắt đã làm đông cứng dòng nhiệt khí Lãnh Dạ truyền cho nàng.
Phía sau, Lãnh Dạ cúi đầu “Hự” một tiếng.
Tiếp đó, Cổ Lạc Nhi liền cảm thấy nhiệt khí trên lưng càng thêm hung mãnh.
Băng hàn trên ngón tay dường như bị kích động, không khống chế nổi tán loạn trong cơ thể Cổ Lạc Nhi.
Toàn thân Cổ Lạc Nhi nhất thời cứng lại, không thể nhúc nhích.
Cả thân thể tựa như một khối băng đông cứng.
Nhưng khí tức trong cơ thể lại càng mạnh mẽ hơn.
Nó điên cuồng chạy loạn trong người, giống như con ngựa hoang gặp nguy hiểm, muốn tìm chỗ hổng để lao ra ngoài.
Nhiệt khí của Lãnh Dạ khổ sở chống lại nó, như muốn thu phục nó.
Song, khí băng hàn càng lúc càng thịnh, nhiệt khí của Lãnh Dạ lại càng ngày càng yếu.
Cổ Lạc Nhi muốn lên tiếng khuyên Lãnh Dạ, nếu không đấu lại khí băng hàn này thì thôi, đừng làm khó chính mình.
Nhưng miệng nàng hoàn toàn không mấp máy được, ngay cả một tiếng nhỏ cũng không phát ra được.
Nhiệt khí càng lúc càng yếu dần dần bị khí băng hàn áp trụ, nhưng khí băng hàn lại dần dần bị quy thuận theo.
Không điên cuồng chạy loạn như trước nữa.
Ngực Cổ Lạc Nhi giống như bị cuồng phong bão tố khuấy đảo vài lần, lúc đầu đau đớn không thôi, hiện giờ đau đến mức vô cảm, mất đi cảm giác.
Lãnh Dạ bắt đầu thở dốc.
Nhiệt khí càng lúc càng mỏng manh.
Có điều, khí băng hàn cuối cùng cũng không tiếp tục tán loạn, mà thuận thế chảy dọc theo kinh mạch Cổ Lạc Nhi.
Hơn nữa, nó cùng nhiệt khí của Lãnh Dạ dung hòa lại.
Khí tức vẫn đang rất băng hàn, những nơi nó đi qua chẳng những không đau đớn, mà lại có cảm giác thoải mái không nói nên lời.
Tựa như dưới cái nóng mùa hạ, được uống một hớp nước lạnh vậy.
Hết sức khoan khoái.
Bàn tay Lãnh Dạ để lên lưng Cổ Lạc Nhi yếu ớt buông xuống.
Cổ Lạc Nhi hoảng sợ, muốn hỏi thăm y một chút, nhưng môi vẫn không phát ra tiếng như cũ.
Thân thể cũng không thể động đậy.
Phía sau, tiếng thở dốc vang lên rõ rệt.
Cổ Lạc Nhi thoáng an tâm.
Nếu y còn thở dốc, có lẽ vì dùng lực quá mức, thân thể mệt mỏi, không ảnh hưởng đến tính mạng.
Khí tức trong cơ thể còn đang du tẩu.
Cổ Lạc Nhi nhớ lại phương pháp luyện khí Lãnh Dạ dạy nàng đêm qua, thử dẫn dắt những luồng khí này.
Nàng vận dụng không được thuần thục cho lắm.
Mất một lúc công phu, khí tức mới theo suy nghĩ của nàng, chuyển động dọc theo kinh mạch nàng dự tính.
Sau đó từng chút từng chút chìm vào đan điền.
Cổ Lạc Nhi mừng rỡ.
Đây gọi là nội lực sao?
Nàng không dưng nhận được nhiều nội lực như vậy, thật sự là quá tốt.
Tiếc rằng, luyện công tối kị nhất là thất thần, dưới sự vui mừng này của Cổ Lạc Nhi, bị phân tâm, khí tức lại bắt đầu chạy loạn.
Cổ Lạc Nhi hoảng sợ, vội vàng thu lại tinh thần, chuyên tâm luyện công.
Nàng gạt bỏ tất cả tạp niệm, dần dần bước vào vật ngã lưỡng vong chi cảnh.
 (vật ngã lưỡng vong chi cảnh: cảnh mà cả chủ thể nhận thức và đối tượng nhận thức đều biến mất.)
Nàng quên mất chỗ cắn của con rết máu.
Quên mất sắc trời đang dần tối lại.
Thậm chí cũng quên rằng phía sau còn có Lãnh Dạ đang thở dốc vận công chữa thương.
Đúng vậy, Lãnh Dạ đã bị thương.
Vì giải độc cho Cổ Lạc Nhi, y bị độc của rết máu hóa thành khí băng hàn làm tổn thương.
Y biết loài rết máu.
Đây là một độc trùng vô cùng kịch độc, nhưng cũng là một kỳ trân hiếm có.
Nghe nói, người bị rết máu cắn, nếu như không được người khác cứu đúng lúc, sẽ chết trong vài bước.
Thế gian tuyệt không có giải dược.
Nhưng nếu trước khi phát độc, được một cao thủ hóa giải độc lực thành nội lực, người này tự nhiên sẽ có thêm một thành nội lực.
Nói cách khác, trong cơ thể Cổ Lạc Nhi đang có một thành nội lực, so với Lãnh Dạ cao hơn rất nhiều.
Cũng vì thế, thời điểm Lãnh Dạ hóa giải độc lực, cơ hồ đã hao hết tất cả chân khí trong cơ thể.
Thiếu chút nữa thì mất hết toàn bộ.
Cũng may, trước kia y có cho Cổ Lạc Nhi dùng Ngọc Lộ Kim Phong đan.
Ngọc Lộ Kim Phong đan là một thần dược luyện công, ăn nó vào, hiệu quả luyện công tăng lên rất cao.
Nó dùng các loại dược liệu trân quý cùng trình tự chế tác phức tạp mà thành, thế gian này có thể chế được, chỉ có duy nhất Nhiễm Sương công tử ở Thu Diệp sơn trang.
Nghe nói, bản thân Nhiễm Sương công tử cũng chỉ có vài viên Ngọc Lộ kim phong đan.
Một lần cơ duyên xảo hợp, Nhiễm Sương công tử đã tặng Lãnh Dạ một viên.
Nhưng Lãnh Dạ tự xưng võ công cao cường, khinh thường dùng dược vật để đề cao công lực bản thân, đan dược này vẫn luôn cất trên người.
Lần đó, khi lấy vòng ngọc bức Cổ Lạc Nhi, y thuận tay cho Cổ Lạc Nhi ăn Ngọc Lộ kim phong đan.
Lừa gạt nàng đó là Tiêu hồn tán.
Trên người y không còn thứ gì khác có thể lừa Cổ Lạc Nhi, đành phải dùng Ngọc Lộ Kim phong đan.
Dù sao y cũng không thèm dùng nó.
Nghĩ sao Lãnh Dạ y, đường đường dựa vào bản lĩnh của mình để chế ngự địch nhân, lại mang độc dược trên người?
Đến như một nửa giải dược cho Cổ Lạc Nhi uống, thực ra cũng chỉ là bổ dược thôi.
Đây chính là nguyên nhân Đông Phong Túy chẩn mạch cho Cổ Lạc Nhi nhưng không phát hiện ra dấu hiệu trúng độc.
Bởi căn bản nàng đâu có trúng độc.
Đáng thương thay Cổ Lạc Nhi, vì Ngọc Lộ Kim Phong đan này, bị ép phải ngủ cùng Đông Phong Túy mỗi đêm.
Đáng thương thay Đông Phong Túy, vì Ngọc Lộ Kim Phong đan này, bị ép phải đáp ứng yêu cầu của Lãnh Dạ, tới Ma Thiên nhai.
Dưới tác dụng của Ngọc Lộ Kim phong đan, cộng thêm chân khí của Lãnh Dạ, cuối cùng cũng thành công chuyển độc của rết máu hóa thành nội lực trong người Cổ Lạc Nhi.
Nhưng bản thân Lãnh Dạ cũng chịu nội thương rất nặng.
Lãnh Dạ khoanh chân ngồi dưới dất, vận công chữa thương.
Trên đường có tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến.
Lãnh Dạ cẩn thận lắng tai nghe.
Đi tới có hai người, tiếng bước chân rất nặng, hiển nhiên chỉ biết chút công phu thô thiển.
Lãnh Dạ nhẹ nhàng thở ra.
Hắn lo lắng nhất chính là Đông Phong Túy đuổi kịp.
Nhưng tâm tư y lại căng lên rất nhanh.
Ví như bình thường, loại mèo cào này y không thèm để trong mắt.
Nhưng hiện tại, y bị trọng thương, Cổ Lạc Nhi vẫn chưa thu nội lực vào trong đan điền.
Giờ phút này, hai người bọn y không khác gì trẻ sơ sinh không có năng lực phản kháng.



Chương 130: Cứu người
Lãnh Dạ tuy nóng nảy, nhưng trong lòng không rối loạn.
Y khẩn trương vận công, hi vọng có thể ngưng tụ chút chân khí.
Chỉ cần một chút thôi, y có thể đuổi những người này đi.
Trong lòng càng hi vọng, nếu chỉ là người qua đường thì tốt.
Đáng tiếc, sự việc lại không như mong đợi của y.
Hai người kia đi đến trước xe ngựa, la lớn: "Ô, Vương Ngũ, mau nhìn xem, ở đây có một chiếc xe ngựa. Đúng là vận khí tốt."
"Ừ nhỉ, nhìn có vẻ rất đáng tiền."
"Lấy đi thôi."
"Không thành vấn đề. Ê, Lưu Tứ, bên kia có hai người."
Tiếng bước chân đi về phía Lãnh Dạ và Cổ Lạc Nhi.
Một ngón tay chọc chọc lên người Lãnh Dạ, sau đó lại có một bàn tay mò mẫm trên ngực y.
Lãnh Dạ nén giận.
Chân khí của y chưa tụ đủ, y không thể phản kháng.
Lại nghe thấy bên Cổ Lạc Nhi truyền đến tiếng kêu.
"Lưu Tứ, bên ngươi thu hoạch thế nào? Ta đến coi trên người tên hầu này có thứ gì đáng giá không."
Lãnh Dạ chợt mở mắt.
Y trông thấy một cánh tay lông lá đang chuẩn bị mò vào người Cổ Lạc Nhi, mà Cổ Lạc Nhi đang khép chặt mắt, không hề phát hiện.
Lãnh Dạ quát to: "Dừng tay."
Tinh quang trong mắt chớp động, chân khí chợt bạo phát.
Nhấc tay một cái đã đánh bay tên Lưu Tứ đang sờ loạn trước ngực y.
Lưu Tứ oa oa kêu to, bay về phía Vương Ngũ.
Đầu của lão vừa vặn đánh trước ngực Vương Ngũ, hai tên cùng ngã lăn ra phía sau.
Lần này đã dùng hết toàn bộ khí lực của Lãnh Dạ, y ngồi dưới đất, người không đứng dậy nổi, đành phải âm thầm điều tức.
Lưu Tứ với Vương Ngũ bị dọa mất mật, một lúc lâu mới dám đứng lên, cùng nhau bỏ chạy.
Song, đang chạy trên đường, Lưu Tứ lại dừng lại, kéo Vương Ngũ.
"Không đúng, ngươi nhìn xem, người kia sao không đuổi theo chúng ta? Có phải y không thể đi được không?"
Vương Ngũ cũng quay đầu nhìn Lãnh Dạ.
"Đúng thế, ngươi không nói ta cũng không phát hiện. Y nhất định bị tàn phế."
"Đúng vậy, chỉ cần chúng ta không tới gần y là được."
Lãnh Dạ lạnh giọng nói: "Nói cho cùng, các ngươi vẫn muốn đến chỗ xe ngựa phải không."
Hắn cố ý nói bâng quơ, hai người kia sẽ không dám tiến lại đây.
Hai tên sau một lúc do dự, cuối cùng vẫn không chịu được sức hấp dẫn của xe ngựa, lại thử thăm dò, đùn đẩy nhau đi lên.
Lãnh Dạ thầm kêu khổ.
Vừa rồi bạo phát một phen, tiêu sạch chân khí ít ỏi y vừa ngưng tụ.
Hiện giờ trong cơ thể trống rỗng , ngay cả khí lực đứng lên cũng không có.
Xem ra hôm nay khó tránh khỏi tai vạ, tổn thất tiền bạc là việc nhỏ, chỉ sợ còn phải chịu nhục.
Lãnh Dạ nhìn thấy Cổ Lạc Nhi bên cạnh.
Cổ Lạc Nhi vẫn nhắm mắt ngồi như cũ, không có một chút phản ứng với bên ngoài.
Vương Ngũ và Lưu Tứ dần dần vào trong xe ngựa, thấy Lãnh Dạ vẫn ngồi im không nhúc nhích, lá gan càng lớn hơn.
Lưu Tứ mắt nhìn Lãnh Dạ, nhảy lên xe ngựa, có vẻ muốn đi.
Lãnh Dạ mong sao cho chúng đánh xe ngựa đi luôn.
Chỉ cần qua đêm nay, nội thương của hắn khỏi hẳn, chân khí khôi phục, sẽ không phải sợ bọn tiểu mao tặc này.
Xe ngựa tiến về phía trước vài bước, Lưu Tứ lại dừng xe.
Nhảy xuống xe, kéo Vương Ngũ nói: "Thấy chưa? Tiểu tử này chỉ dọa người, y vốn không làm gì được chúng ta."
"Đúng,"Vương Ngũ tán thành, "Chỉ cần chúng ta không tới gần y thì chẳng sao cả."
"Đi, đến xem trên người thằng hầu kia có gì không."
Hai tên cùng đi về phía Cổ Lạc Nhi.
Mắt thấy Cổ Lạc Nhi sắp bị hai tên kia vũ nhục.
Hai tên kia sờ lên người Cổ Lạc Nhi, há lại không biết nàng là nữ nhân.
Lãnh Dạ khẩn trương, tay nhặt lấy một hòn đá nhỏ bên cạnh, dùng sức bắn ra.
Y không có chân khí, nhưng vẫn có sức bắn hòn đá nhỏ này.
Không ngờ, tay y vô lực, mất đi chính xác, vốn bắn về phía Lưu Tứ nhưng hòn đá nhỏ lại bay lên người Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi sau khi đã thu công lại, đột nhiên bị hòn đá tấn công, làm cho thần chí khôi phục.
Mở mắt ra, nhìn thấy hai tên có dáng vẻ bỉ ổi đang lại gần, nhất thời không hiểu.
Kêu lên với bọn chúng: "Này, các ngươi định làm gì?"
Thần chí nàng vẫn chưa rõ ràng, quên phải thay đổi giọng nói.
Hoàn toàn là giọng của nữ nhân.
Lưu Tứ với Vương Ngũ ngẩn người, lập tức hiểu ra, không khỏi mừng rơn.
"Hóa ra là một con nhóc, quá tốt rồi, hôm nay hai ông đây lại được vui vẻ."
Lãnh Dạ bình tĩnh nói: "Lạc Nhi, đừng hoảng hốt, dựa theo cách ta dạy mà đánh bọn chúng."
Niệm ra khẩu quyết.
Cổ Lạc Nhi dựa theo y nói, vận khí đan điền, chuyển động dọc theo kinh mạch.
Khí băng hàn trong đan điền dần được dẫn ra, ngưng tụ trong bàn tay.
Cổ Lạc Nhi cảm thấy lòng bàn tay như nhảy loạn, khí tức như muốn thoát khỏi tay, chạy ra bên ngoài cơ thể.
Trong lòng hoảng sợ.
Vừa hoàng sợ, khí tức lại lui về đan điền.
Lãnh Dạ niệm xong khẩu quyết, nói: "Ngắm vào bọn chúng, phát chân khí ra ngoài."
Vương Ngũ và Lưu Tứ giật mình, chẳng lẽ đây là công phu để đánh người?
Đạp đạp lùi về sau vài bước.
Cổ Lạc Nhi bối rối giơ tay lên, dựa theo lời Lãnh Dạ, muốn phát chân khí ra ngoài.
Nhưng vừa rồi mới hoảng hốt, khí tức đã lui về đan điền, bàn tay không còn chân khí để phát ra.
Nàng bày ra tư thế, hoàn toàn không phát huy tác dụng.
Vương Ngũ và Lưu Tứ kinh hồn bạt vía nhìn tay Cổ Lạc Nhi đẩy đẩy về phía chúng vài cái, nhưng trên người chúng vẫn y nguyên, ngay cả vạt áo cũng không động đậy.
Không khỏi cười ha hả.
"Quả nhiên chỉ dọa người ."
Cổ Lạc Nhi lúc này đã hiểu được tình hình đang xảy ra, tỉnh táo nghĩ cách đối phó.
Đáng tiếc cơ nỏ Lãnh Dạ cho nàng không có trên người, nếu không, hai tên kia há không thể đối phó được.
Cổ Lạc Nhi định đứng dậy ra chỗ xe ngựa lấy cơ nỏ, nhưng chân lại mềm oặt, không có chút khí lực nào.
Vừa rồi nàng còn chưa thu hết công, liền bị hòn đá nhỏ của Lãnh Dạ đánh tỉnh.
Vì thế, khí lực trên chân, tạm thời chưa khôi phục được.
Lãnh Dạ trầm tĩnh nói: "Lạc Nhi, đừng hoảng hốt, làm lại."
Lúc này trong lòng Cổ Lạc Nhi đã có chuẩn bị, biết khi nào phải phát ra chân khí.
Vì thế không hề lúng túng, tiếp tục vận khí lên lòng bàn tay.
Lưu Tứ và Vương Ngũ thấy tay Cổ Lạc Nhi ngắm về phía chúng, nghĩ rằng nàng chỉ phô trương thanh thế.
Không chút sợ hãi, ha hả cười tiến đến.
Cổ Lạc Nhi vừa dùng sức, chân khí trong tay đang chờ vận sức dâng lên, vừa chuẩn xác lại hung hãn đánh về phía bọn chúng.
Lưu Tứ và Vương Ngũ kêu thảm một tiếng, bay lên cao, sau đó từ trên không trung ngã nhào xuống.
Rốt cuộc không bò dậy nổi.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .